Nêu Cảm Nhận Của Em Về Đồ Chơi Đã Qua Tay Em – Văn mẫu lớp 7

các nội dung

  • Đầu tiên
    Phát biểu cảm nghĩ về những món đồ chơi đã qua tay em – Bài tập 1 của học sinh giỏi tỉnh Hà Nam
  • 2
    Phát biểu cảm nghĩ về những món đồ chơi đã qua tay em – Bài tập 2

Phát biểu cảm nghĩ về những món đồ chơi đã qua tay em – Bài tập 1 của học sinh giỏi tỉnh Hà Nam

Vì gia đình có hai cậu con trai nên bố mẹ đã mua cho cháu tất cả đồ chơi nào là ô tô, xe tăng, máy bay, cần cẩu… Tôi rất yêu quý và coi chúng như những người bạn thân của mình.

Tôi vẫn nhớ cảm giác vui sướng vô bờ bến khi được mẹ tặng một hộp đồ chơi khá lớn. À, các loại xe: xe du lịch, xe du lịch, xe tải, xe ben và cả xe cứu hỏa … giống y như thật. Xe du lịch nhỏ nhất màu trắng sữa, xe buýt to dài màu xanh, xe tải, xe ben màu nâu, xe cẩu màu cam, xe bồn màu xanh lá cây, xe cứu hỏa màu đỏ … Tất cả đều được thể hiện trên phông nền. nghe chán nhỉ?

Tôi và cu Bi thay nhau làm tài xế. Hai anh em tưởng tượng ra đủ thứ tình huống khác nhau. Cu Bi chạy xe khách đến gần tôi mời chào: “Anh Hai! Anh lên xe đi! Xe mới vừa êm vừa mát. Anh đưa em đi tắm biển Vũng Tàu nhé!”

Sau đó anh thổi còi “miệng” bản tin vang lên. Chiếc xe lái trên băng. Cu Bi cười vui vẻ.

Đến lượt tôi lái cần cẩu. Hàng “bó” là những khối nhựa, cao su để Cu Bi tập lắp ghép. Hàng được gắn ngay ngắn rồi móc vào móc thép ở đầu cẩu. Tôi bấm nút công tắc, chiếc xe cẩu từ từ nhấc gói hàng lên cao, cho vào xe tải… Cứ thế, hai anh em mải mê với trò chơi không biết chán.

Xem thêm: Cây măng cụt – Văn mẫu lớp 2

Hấp dẫn nhất là trò chơi lái tàu. Đoàn tàu gồm một đầu máy và chín toa xe nối liền nhau. Phía trên đầu máy là lá cờ đỏ sao vàng, hai bên hông có gắn phù hiệu của ngành đường sắt Việt Nam. Một ống khói khá lớn vươn lên trên đầu tàu. Phía trước tay lái, vị thuyền trưởng mặc quân phục đang nhìn thẳng về phía trước.

Tàu chạy bằng pin trên đường ray được lắp ráp sẵn. Chiều rủ Bi đi chơi chung. Tu tu tu… Chaotic… Chaotic… Tàu bấm còi tạm biệt tại sân ga để bắt đầu hành trình từ TP.HCM về thủ đô Hà Nội.

Tôi thích nghe tiếng còi tàu vì nó gợi trí tưởng tượng của tôi về những vùng đất xa lạ trên khắp đất nước. Tôi có ấn tượng khi được tận mắt chứng kiến ​​những cảnh đẹp tuyệt vời hai bên đường: núi rừng bao la, biển cả bao la, những cánh đồng ngút tầm mắt… Đất nước ta đẹp như tranh vẽ!

Năm nay, tôi là học sinh lớp 7. Dù thời gian chơi ngày càng ngắn nhưng con vẫn không quên những món đồ chơi quen thuộc. Khi nhìn thấy các em hàng ngày, tôi thường có cảm giác bồi hồi khi gặp lại những người bạn thân yêu thuở nào.

Phát biểu cảm nghĩ về những món đồ chơi đã qua tay em – Bài tập 2

Có khi nào trong đời bạn ước mình được quay lại tuổi thơ không? Còn tôi, dù biết trên đời này sẽ không có nàng tiên nhưng tôi vẫn muốn. Đối với tôi, tuổi thơ chiếm một vị trí rất đặc biệt. Nó như một ngày để lưu giữ những kỉ niệm thời thơ ấu của tôi.

Thông thường ký ức luôn đi kèm với dấu chân và kỷ niệm. Đó là lý do tại sao, tôi có rất nhiều kỷ niệm, nhưng tôi không thể giữ chúng nguyên vẹn. Một trong những đồ vật thuộc hàng “không nhiều” là: một con búp bê nhựa mặc váy xanh. Không hiểu sao đến bây giờ tôi vẫn không thể quên được con búp bê này. Nhiều người chắc chắn sẽ thắc mắc: tại sao tôi lại giữ con búp bê lâu như vậy? Lý do không phải vì cô ấy đẹp mê hồn trong bộ váy công chúa lộng lẫy, mà vì đó là món quà đầu tiên và cũng là cuối cùng cô ấy tặng tôi trong ngày sinh nhật. Nó rất quan trọng đối với tôi; nó giúp tôi lưu giữ những kỷ niệm đẹp với bà ngoại – người mà tôi đã gắn bó từ khi lọt lòng. Cũng giống như những cô búp bê khác, cô mặc chiếc váy màu xanh lam – màu xanh của hy vọng và chiếc áo sơ mi trắng – màu của sự ngây thơ và trong sáng. Khi còn nhỏ, tôi “thần tượng” anh ấy rất nhiều. Tôi muốn được xinh đẹp như một con búp bê.

Xem thêm: Em Hãy Chọn Một Vài Lời than thở và phát biểu cảm nghĩ của em về vấn đề này – Văn mẫu lớp 7

Nhưng mỗi lần nói với anh về điều ước này, cô ấy lại ôm chầm lấy tôi và nói: Em xinh hơn búp bê rất nhiều. Dù biết mẹ nói để lấy lòng nhưng tôi vẫn thích. Ai mà không thích xu nịnh? Tôi cũng vậy. Tôi nhớ mẹ đã dạy tôi cách giặt búp bê và bảo tôi phải luôn sạch sẽ và thơm hơn búp bê. Bất cứ khi nào cần khuyên tôi điều gì, cô ấy đều dùng con búp bê để nói về tôi, nhưng cô ấy không bao giờ mắng mỏ tôi. Đó là lý do tại sao tôi yêu anh ấy rất nhiều. Mỗi lần ôm búp bê trên tay, tôi nhớ cô ấy vô cùng. Áo của búp bê có mùi mồ hôi của bà nội nên em ôm búp bê cả ngày. Cho đến khi học cấp hai, tôi mới phá bỏ thói quen đó. Khi có con búp bê bên cạnh, tôi thường cảm thấy được bảo vệ dù con búp bê chỉ nhỏ bằng bàn chân của tôi. Có lẽ búp bê cũng giống như cô ấy, luôn che chở, bảo vệ tôi khi tôi cần. Trong trái tim tôi, cô ấy như một thiên thần, luôn mang đến cho tôi những nụ cười. Đã có lúc tôi muốn cất con búp bê đi để không nhớ nó, nhưng khi cất nó đi, tôi vẫn nhớ nó, có khi còn nhiều hơn. Hơn thế nữa, tôi cũng nhớ những con búp bê.

Nhưng khi tôi buồn, tôi chỉ muốn nói chuyện với búp bê. Đôi mắt xanh to tròn của búp bê khiến em tự tin và bản lĩnh hơn. Doll cũng giống như một người bạn, biết xuất hiện đúng lúc khi tôi cần cô ấy. Những con búp bê dường như cũng có một linh hồn của riêng chúng, một trái tim của riêng chúng. Nếu trong tương lai thế giới có một cuộc thi đồ chơi có sức mạnh phép thuật, tôi sẽ cho những con búp bê vào. Con búp bê này không biết khóc, không biết cười, nhưng con búp bê có cảm xúc.

Xem thêm: Em Hãy Kể Về Một Kỷ Niệm Đáng Nhớ Về Con Vật Nuôi Em Yêu Thích – Ngữ Văn Lớp 8

Tôi không biết có phải vì tôi thích búp bê mà tôi bối rối không nhưng tôi tin điều đó. Tôi nói: búp bê của tôi có cảm giác rằng mọi người có thêm hy vọng vào cuộc sống và họ luôn nghĩ rằng: trên đời này không gì là không thể nếu chúng ta biết hy vọng vào tương lai. Cũng vì lý do đó, tôi đặt tên cho búp bê là: ngôi sao xanh – ngôi sao mang đến hy vọng. Thời gian giúp con người ta trưởng thành hơn, khiến những kỉ niệm, kí ức được trân trọng. Nhờ đó, mọi người cũng biết cách trân trọng quá khứ và hướng bản thân nhiều hơn vào tương lai. Kỉ niệm giống như nhịp cầu thần kỳ, nối liền quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với tôi, búp bê ngôi sao xanh là tất cả.

Tôi luôn trân trọng con búp bê thay vì nói với cô ấy rằng: Anh nhớ em nhiều lắm. Tôi không chắc cô ấy sẽ nghe thấy nó, nhưng tôi chắc rằng ở đâu đó cô ấy nhớ tôi và cả “ngôi sao xanh”.